Nhà điêu khắc thực vật · Sứ lạnh

Svetlana Zamushinskaya

Thông thường, câu chuyện của một nghệ sĩ nói về học vấn, bằng cấp và thành tựu. Tôi có hai bằng kỹ sư hạng ưu và nhiều năm làm kỹ sư thiết kế trưởng. Nhưng hoa đến với cuộc đời tôi vì một lý do hoàn toàn khác.

Chúng trở thành nơi tôi được ở một mình với chính mình và tạm quên nhịp sống hối hả. Dần dần niềm say mê ấy lớn thành điều gì đó lớn lao hơn nhiều. Hoa dạy tôi nhìn thế giới chăm chú hơn, nhận ra vẻ đẹp trong chi tiết, thấy sự hài hoà của đường nét và hình khối.

Ngày nay hoa với tôi không phải nghề nghiệp hay danh sách thành tựu. Chúng là một phần tâm hồn tôi — một cách hiện hữu trong thế giới này, thấu hiểu và cảm nhận nó.

Svetlana Zamushinskaya

Tôi không cố lặp lại thiên nhiên.Tôi cố giữ lại cảm giác kinh ngạc mà nó đánh thức.

Tôi làm việc với sứ lạnh vì nó dẻo, cho phép tạo những cánh hoa mỏng nhất, những đường nét uyển chuyển, những độ cong phức tạp, và ghép vô số chi tiết thành một khối thống nhất.

Với tôi, quan trọng không chỉ là những bông hoa, mà cả không gian nơi chúng sống. Sự tĩnh lặng, ánh sáng, bầu không khí quanh chúng. Không gian trở thành phần nối dài của tác phẩm và giúp ta thật sự nhìn thấy nó.

Mỗi bông hoa ra đời chậm rãi — qua quan sát, suy ngẫm và sự nghiên cứu cẩn trọng về vẻ đẹp vẫn vây quanh ta mỗi ngày mà thường bị bỏ qua.

Vẻ đẹp của hoa tươi quyến rũ tôi, nhưng trong sáng tác tôi cho phép mình vượt ra ngoài sự chính xác tự nhiên. Tôi có thể đổi bảng màu, làm sâu thêm độ cong của cánh hoa, khiến hình dáng hài hoà hơn — không phải để sửa thiên nhiên, mà vì tôi đang kiếm tìm hình ảnh lý tưởng của nó.

Đó không phải bản sao của một bông hoa. Đó là nỗ lực giữ lại vẻ đẹp của nó như trái tim ghi nhớ.

Một lần tôi mang bó hoa đến cho khách để cùng ngắm tác phẩm và bàn những chi tiết cuối. Tôi nhìn nó bằng con mắt nghệ sĩ, nghĩ xem còn gì có thể chỉnh hay hoàn thiện. Cô ấy đứng cạnh tôi và nhìn theo cách hoàn toàn khác — đầy kinh ngạc.

Đẹp không thể tin được. Đây là nghệ thuật đích thực. Xin hãy tiếp tục. Xin đừng dừng lại.

Tôi thường nhớ lại những lời ấy. Đôi khi ta mải mê tạo tác đến mức không còn để ý cảm giác của con người khi gặp cái đẹp. Có lẽ chính vì khoảnh khắc ấy — khi một người dừng lại, nhìn gần hơn và bắt đầu thấy vẻ đẹp quanh mình — mà tôi tạo nên những bông hoa của mình.

Nghệ sĩ và xưởng hoa

Về tôi — Eternal Bloom