Đăng ngày · 7 tháng 7, 2026
Nhật ký xưởng: cảm xúc quan trọng hơn bản sao
Tôi chưa bao giờ cố tái tạo chính xác một bông hoa thật. Điều tôi quan tâm là những gì còn đọng lại bên trong sau một thời gian dài quan sát — và chính điều đó tôi gửi vào từng cánh hoa.
Hôm nay trên bàn làm việc là một bông mẫu đơn. Đất sét lạnh đã được nhào xong, bên cạnh là các que tạo hình, cọ vẽ và những lọ nhỏ đựng phấn khô. Đây là khoảnh khắc yên tĩnh nhất của công việc: trước khi bắt đầu, tôi chỉ ngồi nhìn.
Kết thúc quan sát — bắt đầu sáng tạo
Tôi có thể ngắm một bông hoa thật rất lâu: hình dáng, sự chuyển động của các cánh hoa, cách ánh sáng xuyên qua mép mỏng manh. Nhưng đến một lúc nào đó, tôi gác nó sang một bên và bắt đầu làm việc với những gì còn lại bên trong mình. Không phải chi tiết — mà là cảm xúc. Chính vì vậy đường cong của cánh hoa có thể mở hơn một chút, ánh sáng rực hơn một chút, sự chuyển màu mềm mại hơn một chút so với tự nhiên.
Ký ức không lưu giữ từng chi tiết. Nó lưu giữ cảm xúc. Và chính cảm xúc đó là điều tôi muốn truyền vào trong từng tác phẩm của mình.
Những bông hoa của tôi không héo tàn — đất sét lạnh giữ nguyên hình dáng mà không cần nước, không cần chăm sóc. Nhưng điều đó không phải là điều quan trọng nhất. Quan trọng hơn là từng cánh hoa được nặn và tô màu bằng tay — như một nỗ lực gìn giữ vẻ đẹp đúng như trái tim đã ghi nhớ.